Khách khứa trong nhà chỉ có nhìn sự việc và thì thầm phía sau, cảm thấy người đàn ông mới xuất hiện trong nhà họ Lục này không hề đơn giản. Dù lời nói tưởng như là bênh vực người làm nhưng cũng không khác nào vỗ mặt Đỗ Tuyết Kỳ và Lục Thiếu Quân.
“Cô giúp việc đó cũng rất xinh đẹp, có khi nào Lục đại thiếu gia nhìn trúng cô ta hay không?”
Đám phụ nữ quý tộc lại không bận tâm lắm đến chuyện địa vị mà trực tiếp bàn tán đến thứ khác.
“Tôi thấy thái độ của mợ chủ nhà họ Lục rõ ràng là địch ý thấy rõ với cô gái này. Người làm trong nhà không nên xinh đẹp quá!”
“Công nhận, mấy loại phụ nữ ti tiện này chỉ cần không đề phòng sẽ bò lên giường chủ nhân lúc nào không biết.”
Lục Thiếu Quân hừ lạnh. Mắt liếc Đỗ Tuyết Kỳ đang sượng mặt ở một góc không thèm nói gì. Sau đó anh lặng lẽ đi ra phía sau nhà, nơi mà Đỗ Hiểu Linh vừa bị Lục Tư Phàm gắt gao cầm lấy tay kéo sang một phòng khác
“Cô tên gì?”
Lục Tư Phàm cất tiếng nói, nhưng Đỗ Hiểu Linh chỉ lên miệng ý nói mình không nói được, cô dùng ngôn ngữ ký hiệu nhưng Tư Phàm không hiểu. Anh ta nheo mắt lại.
“Cô không nói được?”
Đỗ Hiểu Linh gật đầu. Thật sự vừa rồi cô nghe không sót một chữ anh ta nói, trong lòng vừa cảm kích vừa đề phòng, cô cúi người ra vẻ cảm ơn, chỉ thấy Lục Tư Phàm cười nhạt một cái. Cười
xong anh mang ra một bộ váy dạ hội rất đẹp rồi cất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-dung-bo-roi-anh/170991/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.