Tại Lục thị, Trần Du Lan chờ Lục Thiếu Quân trở về bên ngoài nhà để xe. Cô ta che kín mặt nhẫn nại ngồi ở gần xe của Lục Thiếu Quân để không có ai phát giác.
Trời muộn, Lục Thiếu Quân mới tan làm. Thấy bóng anh, Trần Du Lan vội vã đi tới:
“Thiếu Quân!”
Vừa nghe thấy tiếng cô ta, theo phản xạ Lục Thiếu Quân quay lại. Thấy Trần Du Lan che kín mặt bằng một chiếc khăn choàng, anh dừng lại:
“Lên xe đi!”
Chỉ chờ có thế Trần Du Lan vội vã ngồi lên ghế sau xe Lục Thiếu Quân. Ngụy Tử Việt không vui lắm, anh ta miễn cưỡng lên ghế lái. Lục Thiếu Quân cũng bước vào trong xe.
“Thiếu Quân! Em sai rồi, em không nên vì ghen tỵ với Đỗ Hiểu Linh mà cho phát tán đoạn tình cảm của chúng ta trước đây khiến anh mất hết mặt mũi. Em biết trong lòng anh luôn có em, chẳng qua bây giờ Đỗ Hiểu Linh được mọi người ủng hộ, anh không muốn…”
Trần Du Lan tuyệt vọng nói. Nhưng càng nói lại càng khiến cho Lục Thiếu Quân khó chịu. Anh nhăn mặt nhíu mày rồi nói:
“Trần Du Lan! Em bình tĩnh lại đi. Có những chuyện chúng ta cần làm rõ với nhau.”
Thanh âm của Lục Thiếu Quân rất lạnh. Trước giờ Trần Du Lan chưa từng thấy anh nói chuyện với cô ta bằng ngữ khí đó, lòng có phần chột dạ.
“Ý anh là gì? Em biết sai rồi mà. Trước đây em không nhìn rõ nội tâm mình, không biết rằng bản thân cũng dành tình cảm cho anh. Đến khi thấy anh chuẩn bị cưới Đỗ Hiểu Linh em mới nhận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-dung-bo-roi-anh/1653710/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.