Buổi sáng, ánh nắng xuyên qua kẽ lá rọi vào căn phòng nơi Lục Thiếu Quân đang nằm. Hơi men đã tan hết, anh tỉnh dậy bởi tiếng ồn ào bên ngoài khu vườn do lũ chim nhiều chuyện.
Bàn tay tê cứng một bên, Lục Thiếu Quân nhổm người dậy, phát hiện ra Đỗ Hiểu Linh ngủ gục ở bên cạnh, bàn tay đỡ lấy đầu của anh. Lục Thiếu Quân nhíu mày:
“Không lẽ cô ta làm gối cho mình cả đêm qua sao?”
Nghĩ đến đây Lục Thiếu Quân có chút cảm kích trong lòng. Từ trên khóe môi, Lục Thiếu Quân hơi mím lại, ánh mắt thoáng dao động.
Lục Thiếu Quân nhìn xuống Đỗ Hiểu Linh, phát hiện bàn tay cô vết tấy đỏ do bỏng vì bị anh gối đầu nguyên một đêm xước da ra, chỗ phồng rộp gần như mất đi cả mảng da đó, trán anh nhăn lại. Liền bên vết bỏng đó, vết cứa bởi mảnh sứ tách trà cũng há miệng, dường như hơi nhiễm trùng mưng mủ cả lên.
“Hừm! Thật không biết tự mình băng vào sao?”
Lục Thiếu Quân lẩm bẩm một bên. Anh tần ngần ngồi đó, ánh mắt không rời khỏi vết thương trên tay Đỗ Hiểu Linh.
“Mặc kệ cô ta. Cố tỏ ra đáng thương cho ai xem chứ?” Lục Thiếu Quân lẩm bẩm. Mặc dù miệng nói cứng nhưng tâm tư lại dao động, có chút xót thương.
Nhìn Đỗ Hiểu Linh một hồi, Lục Thiếu Quân lại thấy cái bóng dáng gầy gò của cô mong manh cũng thật đáng thương. Tâm tư dao động hồi lâu, sau đó, anh nhẹ nhàng lách ra khỏi chỗ mình vừa nằm, chậm rãi lấy từ trong tủ y tế trong phòng bông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-dung-bo-roi-anh/1653615/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.