Lục Tư Phàm chủ động bế Tiểu Thành lên rồi bước vào bên trong. Đỗ Hiểu Linh không biết trốn đi đâu đành đứng nép vào một góc. Vừa thấy anh ta vào, ánh mắt Đỗ Hiểu Linh cúi xuống lảng tránh.
Lục Tư Phàm vừa thấy bộ dạng của Đỗ Hiểu Linh như vậy liền bật cười:
“Đỗ Hiểu Linh! Cô cứ làm như tôi là hổ vậy! Nếu tôi có là hổ cũng là một con hổ giấy!”
Lục Tư Phàm đùa vui bước tới. Nhưng trước giờ có con hổ nào tự nhận mình ăn thịt đâu chứ. Người nhận mình là hổ giấy lại càng nguy hiểm. Nghĩ như vậy Đỗ Hiểu Linh lại càng nép mình sâu thêm nơi góc nhà.
“Tôi chỉ muốn nhờ cô một chút thôi! Làm gì mà căng thế?” Lục Tư Phàm cố tỏ ra gần gũi.
Đỗ Hiểu Linh hướng mắt rụt rè nhìn ra phía Lục Tư Phàm. Trên tay anh ta Tiểu Thành đưa tay muốn cô đón lấy bế mình xuống.
Đỗ Hiểu Linh lúc này mới từ từ rời khỏi chỗ đó, bước tới đón lấy Lục Tiểu Thành con trai mình.
Lục Tư Phàm lúc này thấy cô lại cười. Có lẽ anh ta chưa bao giờ gặp một cô gái mà lại dễ hoảng sợ và thu mình đến vậy.
“Tôi muốn nhờ cô việc này thôi, chỉ là một bản vẽ, cô có sẵn lòng giúp không?”
Trái với vẻ cười cợt thường thấy mọi ngày, Lục Tư Phàm lúc này rất nghiêm túc, anh trải bản vẽ lên trên bàn chờ đợi Đỗ Hiểu Linh đi đến.
Nhưng dường như Đỗ Hiểu Linh lại cố tình không muốn nghe lời anh ta. Cô vốn không muốn để người khác biết về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-dung-bo-roi-anh/1653616/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.