Những giọt nước mắt cứ thế rơi trong câm lặng.
Từng động tác thô bạo cứ thế thâm nhập vào cơ thể cô không có một chút xúc cảm nào. Tất cả chỉ là sự trút giận và đáp ứng cái thú tính trong người đối phương.
Từ đầu đến cuối, Đỗ Hiểu Linh không khác gì một cái xác không hồn. Nước mắt dần khô lại, cổ họng nghẹn đắng. Cô chỉ thấy trước mặt mình là một màn tối đen. Từng tác động vào nơi sâu kín của cơ thể cô cũng không còn đau nữa. Cô hoàn toàn không cảm thấy gì. Bởi vì lòng đã hoàn toàn trống rỗng.
“Hừm. Trước đây cô không như vậy.” Đột ngột Lục Thiếu Quân dừng lại. Anh nhìn Đỗ Hiểu Linh đang như vô hồn trên giường cay đắng nói.
Anh mặc lại quần áo, đá cửa xông ra, để mặc cô trên giường một mình. Hơi lạnh từ cánh cửa mở thổi vào. Cô bất giác co rúm lại.
Đỗ Hiểu Linh thu lại mình, khóc nấc lên. Đúng. Lúc này cô không trói buộc cảm xúc của mình nữa. Cô đang khóc to thành tiếng.
Cô không biết bản thân đã khóc bao lâu, chỉ thấy cái gối chỗ cô nằm đã ướt sũng. Cô thu hết sức lực còn lại đứng lên, bước vào trong nhà tắm.
Đỗ Hiểu Linh xả nước vào bồn. Cô tự nhìn mình trong gương. Những dấu đỏ chằng chịt trên cơ thể mình. Đột nhiên cô bật cười:
“Lục Thiếu Quân! Em đã yêu anh cơ mà? Em đã yêu anh, nhưng tình yêu của em dù không được anh đền đáp lại nó cũng có tự tôn của nó. Anh không cần cũng không nên chà đạp nó.” Đỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-dung-bo-roi-anh/1653614/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.