Tại Hoàng Hà Hải, Đỗ Trì Tuyết ngôi từ ban công hướng ra biển, gió dội vào mặt lạnh buốt.
Nhưng khuôn mặt bà ta lại có cảm giác thích thú với cái lạnh tê tái ấy.
Biển gầm gào từng đợt.
Những con sóng đập thẳng vào đá ngầm tạo nên những âm thanh dữ dội.
Đỗ Trì Tuyết cực kỳ hưởng thụ khoảng thời gian này.
Mỗi một lần bà ta tính toán có kết quả là thêm một lần nỗi hận trong lòng bà ta lại vơi đi một ít.
Đỗ Trì Tuyết xoay xoay chiếc nhẫn ngọc trên tay mình.
Bà ta cất tiếng gọi khẽ: “Tư Trung Nguyên, mọi việc thế nào rồi?”
Đỗ Trì Tuyết không hề quay người lại.
Từ phía sau, Tư Trung Nguyên mặc một bộ trang phục màu tối nhẹ nhàng bước tới, dường như không phát ra bất kỳ một tiếng động nào, ông ta cẩn trọng đáp: “Đứa trẻ đã vào viện cấp cứu, hiện tại theo thông tin tôi nhận được thì con của Vương Tuấn Dương có dấu hiệu suy hô hấp nặng.”
Đô Trì Tuyết nhíu mày lại: “Sao ra tay nặng như vậy? Tôi đã ra lệnh như thế nào? Nếu thằng nhóc đó chết, Vương Tuấn Dương cũng hết ràng buộc, chúng ta chơi không vui nữa.”
Tư Trung Nguyên có chút khổ sở, vội vàng cúi người đáp lại: “Thưa bà chủ! Kỳ thực liều lượng thuốc đã được cân nhắc rất kỹ rồi ạ, người của ta ra tay cũng rất kín kẽ, không để lại bất cứ một dấu vết gì, nhưng không hiếu sao đứa trẻ lại bị suy hô hấp nặng như vậy.
Có lẽ là do thể chất của đứa trẻ quá yếu.”
Đô Trì Tuyết thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-anh-chi-co-mot-ma-thoi/1096204/chuong-167.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.