Chu Vũ chưa từng nghĩ rằng chỉ sau vài năm đã trở lại thành phố này.Nếu bạn bè không gọi hắn về cùng làm việc trong tiệm sửa xe mới mở thìcó lẽ cả đời sẽ không thể về nơi này nữa. Tuy nhiên đáp ứng đến làm việc có lẽ là vì có chút hoài niệm đến quá khứ năm đó cùng Tống Phàm Hiênchăng?
Cha hắn nhiều năm sinh hoạt không điều độ lại thêm luôn sống trongkích động nên năm trước đột ngột lên cơn đau tim mà qua đời. Nhà vốn dĩđã không có tiền càng thêm nghèo khó. Hắn học hành không đến đâu khôngkiếm được việc, chỉ có thể làm chút việc vặt ở xưởng sửa xe lân cận mớimiễn cưỡng kiếm được chút tiền. Vốn dĩ hai là hai cha con ăn cơm chỉ còn lại một người. Hắn cứ như thế vô tâm vô phế mà một mình sống qua ngày.
Đem hành lý sắp xếp tốt trong căn phòng mới thuê, Chu Vũ có chút mệtmỏi gãi gãi đầu, sờ túi muốn hút điếu thuốc lại phát hiện đã hết từ lúcnào. Buồn bực chửi thề một tiếng, Chu Vũ đóng cửa đi xuống cửa hàng tiện lợi ngay dưới nhà mua bao thuốc mới.
Theo cầu thang xuống nhà, Chu Vũ nhìn thấy hai bên đường đốt rấtnhiều hương khói, hương đều được cắm vào các khoảng đất trống, ngoài racòn đốt tiền vàng trong các chậu nhỏ. Quỳ trước các chậu đó đều là cácbà hoặc các mẹ, mỗi người đều chắp tay trước ngực nhắm hai mắt hướngchậu trước mặt nhỏ giọng lầm bầm gì đó, thỉnh thoảng lại ném thêm tiềnvàng vào trong chậu. Ánh lửa cháy bập bùng soi lên mặt toát ra vẻ quỷ dị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vinh-vien-cung-mot-cho/98788/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.