Từ trong xe nhìn ra, bên ngoài tối đen như mực. Xe cộ qua lại thưathớt, các nhà hầu hết đều đã tắt đèn đi ngủ. Hai bên đường còn lác đáctiền vàng chưa cháy hết tạo thành những đốm lửa vàng vọt, lốm đốm trongmàn đêm.
Theo đường đi nhà cửa càng ngày càng ít, cây cối càng ngày càng rậmrạp. Đi mấy vòng đường núi tới nơi ngoại thành, nhà Tống Phàm Hiên làmột biệt thự biệt lập đứng sừng sững tại nơi hoang vu này, cơ hồ khôngcó ai khác sống ở đây. Tuy rằng rời xa nơi ồn ào không khí thật thoángđãng nhưng không hiểu sao cảm giác lại có chút là lạ.
Xe dừng lại trước cửa biệt thự, Chu Vũ theo Tống Phàm Hiên đi vào.Bên trong chỉ bật có một vài ngọn đèn nho nhỏ mờ mờ ảo ảo. Đi qua mộthành lang dài đến phòng khách, sofa quay lưng về phía hắn, đối diện làTV đang phát sóng chương trình gì đó, nhờ ánh sáng chiếu lên tóc nên Chu Vũ mới có thể nhìn thấy đỉnh đầu của bọn họ.
“Đó là?” Lúc này còn xem TV sao? Cũng quá muộn rồi?
“Là ba mẹ của mình. Họ thường vừa xem TV vừa ngủ. Đừng quan tâm,chúng ta lên lầu trước đi.” Tống Phàm Hiên cũng quay người nhìn xuống,nhỏ giọng nói với Chu Vũ.
“Nga, hảo.” Hoá ra là cha mẹ Tống Phàm Hiên. Nhớ lại ánh mắt khinh bỉ mấy năm trước mẹ Tống Phàm Hiên nhìn mình, giờ gặp lại quả thực cũngkhông tốt lắm. Chu Vũ gật gật đầu theo Tống Phàm Hiên nhẹ nhàng bước lên cầu thang, hướng lầu 2 đi đến.
“Đây là phòng cậu hả?” Chu Vũ vào trong phòng sau cánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vinh-vien-cung-mot-cho/98789/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.