Tạm biệt Tống Phàm Hiên, Chu Vũ một mình trở về nhà. Hiếm khi khôngnghe tiếng chơi mạt trượt từ trong nhà phát ra. Đem cặp sách tuỳ tiệnvứt xuống nền nhà, Chu Vũ bước vào phòng thấy cha đang hoảng loạn nhanhchóng thu thập hành lý.
“Làm sao thế?” Nhíu mày nhìn cha đầu đầy mồ hôi đang cố sức nhét hành hành lý vào hòm, Chu Vũ có dự cảm không tốt.
“Về rồi à … Mau thu dọn đồ đạc, chúng ta chuyển nhà.” Thấy Chu Vũ ở cửa ông thở hổn hển ra lệnh.
“Vì sao?”
“Tao kêu mày đi thì mày đi. Nhanh lên!!” Cha hắn thẹn quá hoá giận(?) mà hét lớn, trong mắt tràn ngập tơ máu.
Lùi lại hai bước tránh xa cơn giận dữ của ông, Chu Vũ về phòng bắtđầu thu thập hành lý. Hắn cũng đoán được cha đánh bạc hẳn đã thua khôngít tiền, muốn bỏ trốn đi nơi khác.
Đây cũng không phải là lần đầu tiên. Vài năm trước bọn họ từ nơi khác dọn đến nơi này để tránh chủ nợ. Tuy rằng cha tìm được việc làm kiếm ra tiền nhưng bản tính không thay đổi cứ đến tối lại đi đánh bạc. Lần nàycó lẽ đã thua rất nhiều, không có khả năng trả được nên lại muốn chạytrốn.
Cha chưa bao giờ để ý xem hắn có thích ứng được với trường học mớihay không. Đối với Chu Vũ cũng không sao vì hắn với trường học cũngkhông có cảm tình. Hắn sớm biết với thói cờ bạc của cha hắn thì có lẽ cả đời sẽ phải nay đây mai đó.
Vốn dĩ đã quen như vậy nhưng khi nhớ tới Tống Phàm Hiên lại khôngkhỏi tự hỏi sau khi mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vinh-vien-cung-mot-cho/98787/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.