Chu Vũ cứ như vậy nhận thức Tống Phàm Hiên. Cuộc sống của hắn vẫndiễn ra như cũ: trốn học, đánh nhau, đến quán net, chỉ là đằng sau hắngiờ có thêm một cái đuôi bám riết không rời, vứt thế nào cũng khôngthoát.
Hỏi là vì cái gì, Tống Phàm Hiên nhất quyết chỉ nói là muốn cùng hắn làm bạn, không vì cái gì khác.
Chu Vũ tuy ngại Tống Phàm Hiên có chút phiền phức nhưng người này coi như có tiền. Trên cơ bản khi ra ngoài ăn uống đều sẽ chủ động thanhtoán. Đã có người trả tiền cho thì chịu đựng một chút cũng tốt. Dù saohắn đi theo cũng chưa từng nói gì, cũng không quấy rầy hứng thú.
Chu Vũ cũng từng tò mò hỏi thăm Tống Phàm Hiên, biết hắn học lớp chọn ban tự nhiên. Bình thường người này tối tăm nặng nề, không nói chuyện, cũng không cùng giáo viên hay bạn học traođổi bất kỳ đìêu gì, cá tính có chút tự bế. Nhưng mỗi lần đến kỳ thi đềuđạt được thứ hạng thuộc top đầu. Chỉ có thể nói hắn không có khả nănggiao tiếp nhưng lại có thiên phú về học tập.
Có một lần Chu Vũ cố ý đi qua lớp của Tống Phàm Hiên, phát hiện cácbạn học đều cách Tống Phàm Hiên rất xa, túm năm tụm ba nói chuyện phiếm, chỉ có một mình Tống Phàm Hiên là ngồi im trên ghế lặng lẽ cúi đầu xemsách.
Thập phần khó được Chu Vũ lại cảm thấy có chút đồng cảm với tình cảnh của Tống Phàm Hiên, về sau không hạ quyết tâm cắt cái đuôi này đi nữa.
Đi theo Chu Vũ mấy tháng, chỉ cần không hơn khoá thời gian*
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vinh-vien-cung-mot-cho/98786/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.