Chu Vũ có chút hối hận vì mình hôm trước trong lúc nhàm chán gặp được mấy tên côn đồ đã xúc động tiến lên đem chúng đánh bay.
Chính hắn kỳ thật cũng không phải là thứ gì tốt: lừa bạn học lấy đồvật gì đó, đánh nhau gây rối. Ở trường học hành nát bét, thành tích đếmngược từ dưới lên, các giáo viên không ai nguyện ý nhắc tới hắn.
Hắn có một người cha ham mê cờ bạc, mẹ từ lúc hắn còn nhỏ đã theotrai bỏ đi, hắn một thân một mình không ai quản lý. Chu Vũ ngày ngày rađường “đá chó đánh mèo”* ( đọc qt không hiểu ta chém tận tình a TT^TT) cũng có thể coi là cuộc sống trải qua rất vui vẻ. Bạn học ở trường đềubiết hắn là một kẻ như vậy nên vừa nhìn thấy là tự giác tránh xa.
***
Hôm đó, Chu Vũ vừa từ tiệm net đi ra,đụng tới mấy tên ma cô, tâm tình không tốt lại đang không có chỗ pháttiết, vui vẻ mang mấy tên xui xẻo đó ra làm bao cát đánh cho một trận,còn chưa đánh sướng tay mấy tên đó đã hốt hoảng bỏ chạy. Cạch một tiếng, lúc ấy Chu Vũ mới để ý hoá ra mình đã tiện tay cứu người.
Thiếu niên “được cứu” dựa lưng vào tường, cúi đầu không nói. Tóc dàirủ trên trán cơ hồ đem nửa trên khuôn mặt giấu đi, chỉ có thể nhìn thấycằm trắng nõn cùng đôi môi xinh đẹp. Quần áo trên người đều là đồ tốt,nhìn thôi cũng biết hắn lớn lên trong một gia đình giàu có, “Con dê béothế này chẳng trách lại bị nhắm đến”, Chu Vũ trong lòng thầm nghĩ.
“Cám ơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vinh-vien-cung-mot-cho/98785/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.