Câu chuyện kéo đến tận tám giờ tối mới kết thúc, tựu trung cũng chỉ là những thông tin mà báo chí đã đưa, không có gì mới mẻ. Trong lúc kể, ánh mắt của thầy Dương lúc nào cũng buồn bã, nhất là khi nói đến chuyện cơ quan chức năng mặc dù vẫn đang tích cực tìm kiếm nhưng cũng không loại trừ khả năng những đứa trẻ đã bị lừa bán đi, hoặc tệ hơn nữa là đã chết.
- Những gì tôi biết chỉ có thế! -Thầy Dương đứng dậy, nhìn lướt ra ngoài trời mưa rồi nói lời tạm biệt. -Giờ cũng muộn rồi nên tôi phải về. Các cô cậu còn thắc mắc gì thì cứ đi gặp hiệu trưởng, hoặc có thể đến trực tiếp cơ quan điều tra để nhờ giúp đỡ. Nếu là thân nhân của học sinh mất tích thì chắc họ cũng không từ chối đâu.
Lan Phương vẫn muốn hỏi thêm nhưng nhất thời lại không nghĩ ra điều cần hỏi, trong khi thầy Dương đã xách chiếc cặp da của mình đi ra đến cửa lớp học. Sấm chớp bỗng giật đùng đùng, điện trong phòng họp cũng tự nhiên chớp nháy liên tục. Đợi nhóm Gia Huy ra khỏi lớp thầy Dương mới đóng cửa lại, rồi sau đó đội ô đi về phía nhà để xe.
Tuy nhiên, giữa chừng thầy Dương đột ngột dừng bước, quay lại, nhìn thẳng vào Lan Phương.
- Em nó đang mất tích nên tôi nói điều này e rằng cũng không phải. Nhưng mà, Tuấn là một học sinh cá biệt trong lớp, thường xuyên trốn học đi chơi. Cả bốn em kia cũng vậy!
“Ầm! Ầm! Ầm!”
Ba tiếng sấm vang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/viet-ma-tan-luc/3254394/quyen-5-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.