Cuối cùng thì cả nhóm Gia Huy cũng lên được chuyến xe đi Hòa Bình. Vừa lên xe, Vân Vân đã cụp chiếc mũ lưỡi trai che kín mặt để ngủ, Lan Phương nhìn khung cảnh trên đường qua cửa kính, trong khi Gia Huy lôi cuốn sách cổ của mình ra đọc, cho đến khi đôi mắt díu lại vì buồn ngủ.
- Chị thích anh ấy ạ? -Một cậu bé nằm giường bên cạnh chỉ Gia Huy đang nằm ở giường phía trước mình, hỏi Lan Phương.
- Không… không phải! -Lan Phương đột nhiên đỏ bừng mặt, bối rối trả lờI. -Bọn chị chỉ là bạn thôi!
- Hì… hì… là bạn mà em thấy chị nãy giờ cứ nhìn anh mãi thôi… hi hi. -Cậu bé cười thích thú. -Em cũng giống chị này, ngồi trong lớp em cũng chỉ toàn nhìn trộm bạn Hương thôi.
Lan Phương bật cười, lúc sau nhận ra cậu bé chỉ có một mình, đồ đạc cũng chỉ có một chiếc balô nhỏ.
- Em học lớp mấy rồi? Bố mẹ em đâu?
- Em học lớp bảy ạ! -Cậu bé hồn nhiên trả lời. -Bố mẹ em đi công tác trên Hòa Bình, dặn em tự bắt xe lên đó rồi bố mẹ đón ạ.
- Em giỏi quá! -Lan Phương khen ngợi cậu bé, giọng đột nhiên trầm xuống. -Bằng tuổi em, chị còn chẳng dám bước chân ra khỏi nhà, chứ đừng nói là một mình đi xa như vậy.
Cậu bé cười sảng khoái rồi nhắm mắt lại thiếp đi. Lúc này, có một hành khách vừa mới lên đang tiến lại gần chỗ hai chị em. Ông ta nhìn Lan Phương, rồi nhìn sang chiếc giường bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/viet-ma-tan-luc/3254393/quyen-5-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.