Do mưa mỗi lúc một nặng hạt, Gia Huy, Vân Vân và Lan Phương phải ghé vào một quán tạp hóa trước nhà Nghĩa để trú tạm. Bầu trời đen kịt, sấm chớp giật liên hồi nên đoạn đường nhỏ bây giờ vắng tanh vắng ngắt, đang là buổi sáng mà ngỡ như ban đêm. Chủ quán là một ông chú bụng phệ, đứng chống hông cạnh Vân Vân đang gặm ổ bánh mì, gương mặt ông chú nhăn nhó vẻ khó chịu.
- Trời với chả đất! Đang yên đang lành thì mưa! -Đột nhiên ông nhìn ba vị khách trẻ, ngó nghiêng một lúc rồi hỏi. -Mấy đứa này là con cái nhà ai mà chú nhìn không nhận ra nhỉ?
Gia Huy đang định nói thì Vân Vân cản lại. Cô dừng gặm bánh mì và nói với người đàn ông.
- Dạ, bọn cháu từ Đà Lạt ra đây du lịch. Đang đi tham quan mấy chỗ thì trời đổ mưa nên đang đợi taxi để quay lại khách sạn ạ!
- Mưa to thế này chắc taxi còn lâu mới tới được. -Người đàn ông nghe giọng lơ lớ của Vân Vân thì không nghi ngờ, nhìn trời, thở dài. -Thôi mấy đứa vào trong mà ngồi, đứng ngoài hiên thế này mưa phả cho ướt hết đấy.
Cả nhóm nhìn người đàn ông với vẻ cảm kích rồi cùng đi vào trong. Khi đã ngồi xuống mấy cái ghế nhựa, Vân Vân lại lên tiếng.
- Mà chú ơi, người lớn nhà kia đi đâu hết rồi, lúc nãy bọn cháu thấy chỉ có mỗi hai đứa trẻ đi vào trong? Hay bố mẹ bọn nó ở trong nhà ạ?
Người chủ quán nhìn theo hướng tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/viet-ma-tan-luc/3254395/quyen-5-chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.