Bà thằng Đần chống tay, lom khom đứng dậy. Tràng hạt càng ngày càng rung lắc dữ dội. Sư cụ gương mặt đỏ bừng, lông mày nhíu chặt, tiếng tụng niệm vang lên không ngừng.
“Ầm!” một tiếng, tràng hạt đứt tung, làn khói trắng đục vô cùng mờ ảo thoát ra, bay thẳng đến thằng Đần. Vừa lúc này, bà thằng Đần ôm chầm lấy cháu. Hồn ma suy yếu tột cùng đụng phải người bà thằng Đần, dù sức khỏe yếu ớt nhưng hồn vía bà đầy đủ, không bị thiếu một vía như thằng Đần, lại không có sự cho phép của linh hồn nắm giữ thể xác đó nên hồn ma bật văng ra. Làn khói yếu ớt, mỏng manh tan dần từng chút một.
Một tiếng rú thê lương, man rợ kéo dài trong đêm yên tĩnh, rúng động cả mảnh trăng khuyết chênh chếch phía trời tây. Bà thằng Đần ôm chặt lấy cháu, hai mắt bà mờ dần, những ngón tay nhăn nheo xoa xoa mái tóc rối bù xù của nó. Bà mấp máy môi, muốn gọi tên thằng Đần nhưng chỉ có dòng máu đen sì nhểu ra khỏi miệng. Bà mỉm cười, nụ cười móm mém, hiền từ của người bà dành cho đứa cháu duy nhất.
Rồi bà nằm gục xuống, nhưng gương mặt an nhiên, yên ổn. Bởi bà biết, cháu bà đã trở lại, dù nó ngờ nghệch, ngốc nghếch, nhưng đó là cháu bà, thằng Đần của bà.
Chú tiểu đỡ lấy bà cụ, hai hàng nước mắt chảy dài trên khuôn mặt trắng trẻo. Sư cụ ho khan mấy tiếng rồi đi đến bên, lặng lẽ thở dài.
Nam đã hồn phi phách tán, không thể siêu sinh, cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/viet-ma-tan-luc/3254367/quyen-4-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.