Con ma đứng đó, hai mắt trợn trừng, lòng đen phát ra ánh sáng xanh lét, còn lòng trắng vằn tia máu đỏ như muốn nứt ra. Cái lưỡi dài lòng thòng của nó uốn éo muốn vươn đến phía Lan Phương. Cô co rúm người nhìn dãi dớt đục ngầu, không ngừng nhểu ra từ cái lưỡi dài thòng như đòn gánh.
Gia Huy vừa rung chiếc chuông nhỏ vừa lẩm nhẩm mấy câu, con ma đột nhiên rụt lưỡi lại như bị bỏng, hai mắt cũng thôi trợn trừng. Nó nhìn ba người bằng ánh mắt ai oán. Một giọt nước mắt đục ngầu chảy ra từ hốc mắt nhợt nhạt.
- Trả xương… trả xương lại cho tôi…
Giọng nó âm u, rờn rợn vang vọng trong đại ngàn tối thẫm. Lan Phương thuật lại lời của nó, Gia Huy mỉm cười, nhìn về phía con ma, dù không nhìn thấy gì nhưng anh biết nó đang đứng đó.
- Cô là chủ nhân bộ xương này ư?
Con ma nhìn chiếc chuông trong tay Gia Huy, sợ hãi gật đầu. Lan Phương đứng sau anh thuật lại.
- Nó gật đầu.
Gia Huy nhìn nó, thái độ hòa hoãn trông thấy.
- Chúng tôi đang giúp cô. Xương này nếu cô muốn, chúng tôi sẽ trả lại cô ngay bây giờ. Tuy nhiên xương chưa đủ, không toàn thây cô sẽ không thể siêu thoát được.
Vừa nghe Gia Huy nói đến đây, nước mắt con ma rơi lã chã trên khuôn mặt nhợt nhạt. Từng giọt nước mắt đục ngầu lăn ra nơi hốc mắt tối thẫm. Nó gục đầu, nức nở hồi lâu mới lên tiếng.
- Tại sao các người giúp tôi?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/viet-ma-tan-luc/3254368/quyen-4-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.