Bên ngôi mộ mới chôn, thằng Đần ngồi đó, trên tay cầm một cánh tay khác đang chảy máu ròng ròng. Miệng nó cũng nhểu ra dòng máu đỏ thẫm. Mắt nó đục ngầu, điên cuồng. Ngôi mộ đất này mới đắp sáng nay, là mộ của thằng bé Hòa!
Quan phủ điều tra mấy ngày trời không tìm được hung thủ nên cho người nhà nạn nhân đem đứa trẻ đi chôn. Mới sáng nay bà thằng Đần còn đưa tiễn thằng bé một đoạn cuối cùng, vậy mà giờ đây mảnh đất đã bị bới tung lên. Cái quan tài gỗ tạp nhỏ đã bị cạy nắp, xác thằng bé Hòa phơi ra dưới ánh trăng nhợt nhạt. Mắt nó mở trợn trừng, dường như vô cùng kinh hãi.
Ngổn ngang bên cạnh thằng Đần là một xác người máu me be bét, đôi mắt cũng trợn trừng kinh hãi y như mắt thằng bé Hòa. Người đó độ ngoài bốn mươi, một cánh tay đã bị thằng Đần chặt đứt lìa, đang nhồm nhoàm gặm.
Bà cụ run lẩy bẩy, không biết phải làm sao. Thằng Đần đang nhồm nhoàm gặm cái tay người thì đột nhiên rùng mình một cái, ngã lăn ra đất bất tỉnh. Bà cụ lập cập đi đến nơi, nhưng không dám chạm vào đứa cháu ruột thịt, đứa cháu bà đã nuôi bao nhiêu năm. Chiếc vòng gỗ sư cụ cho bà mấy hôm trước đột nhiên phát ra ánh sáng lấp lánh, những chữ Nôm khắc trên đó sáng đến chói mắt, thằng Đần liên tục co giật. Người nó dính đầy máu và đất. Bà cụ tháo chiếc vòng gỗ, đặt lên người thằng Đần rồi vội vã chống gậy bước đi.
- Thùng, thùng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/viet-ma-tan-luc/3254366/quyen-4-chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.