Vân Vân chần chừ không bước vào nhà ngay, đảo mắt qua lại giữa cánh cổng khu biệt thự với tấm biển báo đặt tại khu vực cấm. Vân Vân quay sang Hoàng Anh, thở hắt một hơi.
– Thầy Lang Trượng nói em thu hút âm khí dù đốt ngón tay cái đã mất là do anh ở bên cạnh. Hẳn người đàn ông đó cũng có thể nhìn thấy anh mà không cần khai quang.
– Nếu em đã suy nghĩ lại… và muốn anh biến mất… – Hoàng Anh ngập ngừng.
– Không! Em đâu có nói em suy nghĩ lại! Em giữ anh bên cạnh tạm thời là em nói thật! – Vân Vân gắt gỏng.
– À… vậy anh không nói gì nữa.
– Ít ra, anh có thể kể cho em về kiếp trước của em với anh.
– Bây giờ á?
– Đúng! Bây giờ! – Cô đứng chống hông.
*
Kiếp trước của Vân Vân và Hoàng Anh sống cách thời điểm hiện tại khoảng một trăm năm đổ lại. Hoàng Anh là con trai út độc nhất của một gia đình khá giả, giàu có nhất nhì làng tiện gỗ Nhị Khê ở Hà Nội. Hoàng Anh có vẻ ngoài ưa nhìn, giọng nói và cử chỉ nho nhã, nên hiển nhiên bao thiếu nữ trong làng đều đem lòng thầm thương trộm nhớ. Tuy đến tuổi cập kệ, thầy u sốt ruột thúc con trai yên bề gia thất, Hoàng Anh vẫn không ưng ai. Không phải anh kiêu căng kén chọn, mà đơn giản chỉ là muốn tìm người thật sự tâm đầu ý hợp và hết lòng vì anh.
Vì là con trai duy nhất, thầy u Hoàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/viet-ma-tan-luc/3254355/quyen-3-chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.