Hôm nay Tịch Si Thần ra viện, hôm qua “hờn giận” rốt cuộc cũng coi như là êm đẹp, tôi nghĩ vậy.
“Con sao vậy, cứ bồn chồn suốt.”
Tôi giật mình, ngẩng đầu lên cười nói – “Không, không sao ạ.”
Dì buông dao xuống, dùng khăn ăn chà lau khóe miệng – “Biểu hiện này của con làm dì không thể cho là không có gì.”
“Hôm nay dì có nhất định phải đi dạo chơi nước Pháp không?”
Dì nhíu mày – “Có hẹn à?”
Tôi cười cười lắc đầu – “Dì cứ muốn điều tra con.”
“Đó là bởi con cứ cố giấu diếm dì.”
Thở dài rất nhỏ – “Được rồi, dì à, nói thật, chắc dì cũng tra ra anh ấy rồi phải không?”
Dì dừng một chút – “Hắc, thực ra tâm tư của An nhà ta cũng không phải vừa đâu nhé.”
Tôi cười nói – “Có rút ra được kết luận nào không ạ?”
Dì mím môi – “Sau tất cả những gì cậu ta đã làm, con không thể không có cảm giác.”
“Vâng.” – Khuấy cà phê trong chén – “Dù sao con cũng chỉ là một người bình thường thôi.”
Dì hừ nhẹ một tiếng – “Cậu ta thì chưa chắc là người bình thường.” (Juu: ừa, anh là thánh ~*o*~)
“Dì thật sự không thích anh ấy.” – Đây là một câu khẳng định.
“Chẳng ai thích được một kẻ tâm tư quỷ quái, suốt ngày tính kế, lại không từ thủ đoạn.”
“Vâng.” – Tôi cười khẽ gật đầu tỏ vẻ tán thành.
Dì nhìn tôi, trầm mặc vài giây, cuối cùng nghiêm túc nói – “An, dì vẫn muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-sao-mua-dong-am-ap/2010577/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.