"Ngươi không nói, làm sao biết ta có tin hay không được chứ?"
Đúng vậy, ngôn thoại vừa rồi của Dạ Minh, xác thực là vô cùng qua loa không có tính thuyết phục. Y cái gì cũng không nói, thì muốn người khác bớt lo như thế nào đây...
Dạ Minh trầm mặc, thật lâu sau, mới mở mắt nhìn thẳng vào song đồng của thiếu niên trước mặt. Bên trong mắt là một mảnh tinh quang :"Vậy, nếu ta nói chính mình đã từng sống qua một đời. Ngươi tin sao?"
Dù cố gắng che giấu, nhưng nói đến những chữ cuối cùng, cổ họng Dạ Minh vẫn không cấm run run. Hai mắt y mang theo không tha, rõ ràng là rất muốn biết được câu trả lời.
"Ta tin." Nhìn y thật lâu, quan sát từng chút biểu cảm nhỏ nhoi trên mặt y, Quân Du Ninh liền rõ ràng phun ra hai chữ này, tràn ngập dứt khoát.
Không phân rõ đâu là thật, đâu là giả, song, Dạ Minh vẫn là bị đáp án này làm rung động. Lúc này, khóe mắt y đã có chút đỏ lên, nhưng vẫn cố đè nén cảm xúc mất khống chế của mình xuống. Kế tiếp, vẫn như cũ là một câu hỏi.
"Ngươi đã tin. Vậy nếu ta nói, kiếp trước ngươi bởi vì đi cùng ta, cho nên mới bị vạn tiễn xuyên tâm mà chết. Ngươi...vẫn còn muốn đi cùng ta chứ?"
Dạ Minh cho rằng, câu trả lời mình nhận được, nhất định sẽ phải đi qua khoảng thời gian dài đắn đo suy tính. Nhưng không ngờ rằng, quân lại đáp lời quá nhanh, gần như là một loại bản năng, không chút do dự.
"Muốn." Giống như cảm thấy bản thân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-quan-ma-sinh/1131861/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.