Tiến vào trong thùng xe chật hẹp, không khí xung quanh phảng phất đều bị nhiệt khí nung hỏng, làm Dạ Minh ngượng ngùng không thôi.
"Ngươi...ngươi ngồi ở đây..." Vỗ vỗ vị trí bên cạnh mình, Dạ Minh liền lí nhí nói.
Nhìn động tác nhỏ này của y, Quân Du Ninh cũng không mở miệng truy hỏi, bởi vì hắn biết, nếu bản thân dám hỏi, y nhất định sẽ thẹn quá thành giận. Cho nên, vô cùng nghe lời y mà ngồi xuống.
Thấy hắn đã ngồi xuống, Dạ Minh lúc này mới rũ mi, không dung cự tuyệt nói :"Ngươi nhắm mắt lại đi, nếu không thì nhìn sang chỗ khác, đừng nhìn ta chằm chằm như vậy."
Đến tận khi xác định Quân Du Ninh đã nhắm mắt, Dạ Minh bây giờ mới dám động. Y đưa tay, bắt đầu giải khai đai lưng của hắn, ánh mắt lại không yên, không ngừng nhìn xem tuấn nhan của hắn, sợ hắn đột ngột mở mắt.
Nhưng cũng còn tốt, Quân Du Ninh không có chơi xấu. Cho nên, liền khiến Dạ Minh an tâm hơn rất nhiều.
Lúc này, đầu ngón tay lại vô tình quẹt trúng vật nào đó, làm y như bị bỏng, vội vã rụt tay lại, hai má như say rượu, bắt đầu hồng thấu.
Nhưng rốt cuộc, ngay cả chuyện thân mật hơn đều đã làm qua, Dạ Minh rất nhanh liền lấy được tinh thần. Tiếp tục 'công việc' của mình.
Trường bào cùng nội khố lần lượt bị lôi kéo, rất nhanh, đồ vật to lớn như nắm tay trẻ con, tràn đầy phấn chấn kia liền đã đập thẳng vào mắt Dạ Minh.
Quan sát ở khoảng cách gần như vậy, y thậm chí còn có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-quan-ma-sinh/1131862/chuong-73.html