Nhìn ánh mắt ngây thơ trong sáng của Lan Lan, Dạ Minh liền mỉm cười, hé miệng cắn lấy miếng màn thầu này.
Chỉ là, màn thầu trơ như đá sỏi, mùi vị lại tựa như sáp nến, lại khiến cánh mũi Dạ Minh có chút chua xót. Chỉ có thể chậm chạp nhai, đem nó nuốt vào.
"Thần tiên thúc thúc, sau này lớn lên Lan Lan sẽ gả cho thúc thúc nha?" Khi nói ra những lời này, ngữ điệu của Lan Lan vô cùng khẩn thiết, không những không làm người phản cảm, mà còn lộ ra vẻ đáng yêu.
"Nương nói, ra ngoài được người cứu giúp nhất định phải biết lấy thân báo đáp. Cho nên, ta phải gả cho thúc thúc."
Nghe lời nói ngây ngô của tiểu nữ hài, Dạ Minh liền cảm thấy buồn cười xoa xoa đầu nàng, đạo :"Nha đầu ngốc, nói gì đó. Ngươi không gả cho thúc thúc được."
"Tại sao chứ thúc thúc?" Dạ Minh cự tuyệt, làm Lan Lan không khỏi nghi hoặc nghiêng đầu nhỏ.
Lúc này, bàn tay của y đã vuốt lọn tóc rũ xuống trên vai ra sau cho nữ hài trước mặt này, ôn nhu đáp lời :"Bởi vì...thúc thúc đã gả cho người khác rồi."
Là một tên mặt lạnh, bụng dạ đầy ý nghĩ xấu, nhưng lại chỉ có sắc tâm không có sắc đảm, dễ dàng đỏ mặt ngượng ngùng, ở ngoài là cún, lên giường lại hóa sói.
"Tiểu nha đầu, nhất định phải bình an trưởng thành. Nếu còn có cơ hội, ta rất muốn có một ngày có thể tận mắt chứng kiến ngươi bước lên kiệu hoa, sống một đời bình an hạnh phúc."
"Bởi vì ngươi, xứng đáng có được nó."
Dạ Minh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-quan-ma-sinh/1131860/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.