"Đừng đi lung tung." Đây là bốn chữ cuối cùng mà Dạ Minh để lại. Sau đó, y liền đã cấp tốc rời đi.
Đến tận khi cửa phòng bị y khép lại lần nữa, Quân Du Ninh mới chậm chạp thu hồi tầm mắt, nhìn về phía thông đạo dẫn xuống lòng đất kia.
Rõ ràng đã tự nhắc nhở chính mình muốn nghe lời Dạ Minh nói. Thế nhưng, nằm xuống được một lát, ma xui quỷ khiến, Quân Du Ninh vẫn là không nén được tò mò, hướng mật đạo đi tới.
Hắn muốn biết, khi nãy y đang làm gì.
Đương nhiên, đây cũng không phải là cố tình cùng y đối nghịch. Mà chỉ là vì muốn để bản thân hiểu biết hơn, chí ít về sau có thế chủ động giúp ích được cho y.
Bậc thang dẫn xuống mật thất rất sâu, lại tối đen, giơ tay không thấy năm ngón. Bởi vì hai bên vách tường không có lắp vào đồ vật phát sáng.
Bên dưới mật đạo rất sạch sẽ, cũng không xuất hiện mùi vị khó ngửi nào.
Quân Du Ninh đi một lúc lâu, chí ít cũng đã vượt qua trên trăm bậc thang. Khung cảnh trước mắt rốt cuộc mới chịu bằng phẳng lại. Ánh sáng cũng chậm chạp xuất hiện.
Lúc này, phía trước là một cánh cửa sắt thật dày, trên dưới phong kín, không chút kẽ hở. Hai bên cửa, lại là hai ngọn hỏa đăng, không ngừng nhảy lên ánh lửa.
Nhìn thấy bên trên không có cài khóa, Quân Du Ninh liền cẩn trọng đặt tay lên ván cửa, thử đẩy vào trong.
Chỉ là, ngàn vạn không ngờ, quá trình lại đơn giản ngoài sức tưởng tượng. Cửa sắt nặng trịch trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-quan-ma-sinh/1131852/chuong-63.html