Dạ Minh không chút e ngại đi vào, ánh mắt dừng lại trên người của bọn chúng, lại xen lẫn một chút cảm khái cùng rét lạnh.
Y đi tới bên cạnh góc tường, đem bao tải trên vai đặt xuống, đồng thời, lại đưa tay mở dây buộc bên trên ra. Ngay tức khắc, một mùi huyết khí nồng nặc liền hắt vào trong mũi.
"Đây là bữa ăn cuối cùng của các ngươi rồi. Về sau sẽ không còn ai mang loại đồ vật này tới nữa đâu."
Bình tĩnh để lại một câu này, Dạ Minh liền đứng dậy, xoay người rời khỏi ngõ tối.
Mà y chỉ vừa quay lưng đi, đám chó hoang ở phía sau ngay tức khắc liền đã giống như sói đói, nhanh chóng vây lấy bao tải, tranh giành nhau hưởng dụng.
Đợi khi quay trở về, nhìn thấy Quân Du Ninh đang ngồi thu nạp linh khí ở trên giường, Dạ Minh mới trút bỏ sự lạnh bạc khi nãy.
Bởi vì Dạ Minh không cố tình giảm xuống động tĩnh, nên y vừa bước vào, Quân Du Ninh liền đã lập tức phát giác được :"Ngươi về rồi?"
"Ừ." Nhẹ nhàng gật đầu, Dạ Minh liền đi tới, từ trong tay áo lấy ra một túi giấy, kín đáo đưa cho hắn :"Mặc dù ngươi đã tích cốc, nhưng cũng không phải là tăng nhân. Lục dục vẫn nên giữ lại."
"Ban nãy nhìn thấy bên đường có bán bánh bao, nên liền mua cho ngươi."
Nhìn túi giấy ở ngay trước mắt, nhưng Quân Du Ninh lại chần chừ không đưa tay đón nhận. Bởi vì theo bàn tay của y đến gần, hắn có thể ngửi được mùi máu nhàn nhạt bên trên đó...
"Sao vậy?" Phát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-quan-ma-sinh/1131853/chuong-64.html