Gương mặt Lâm Thần hơi cứng lại, nụ cười trên môi cũng thu liêm. Gã nhìn chằm chằm vào Dạ Minh, thật lâu không nói. Nhưng vừa mở miệng, lại là một tràng ngôn từ bệnh hoạn.
"A Minh, ngươi biết không, ta thích ngươi, thích đến chết đi được, thích từ lần đầu tiên nhìn thấy ngươi."
"Thích đến mức một lòng một dạ muốn cắt đứt tứ chi của ngươi, đem ngươi khóa lại ở bên người. Ở trên người ngươi gắn vào một cái móc, để có thể đem ngươi treo lên khắp mọi ngỏ ngách trong phòng."
Lâm Thần càng nói, âm thanh liền ngày càng tăng cao, lộ ra hết sức hưng phấn, thậm chí, cả người cũng đều đang phát run :"Ngươi có biết ta thích thứ gì trên người ngươi nhất không? Chính là đôi mắt."
"Đôi mắt của ngươi tròn xoe, linh động như thần. Khiến ta khao khát được đem nó đào xuống, bỏ vào trong hộp ngọc, ngày ngày ngắm nhìn. Để ngươi vĩnh viễn chỉ có thể nhìn một mình ta."
"Đương nhiên, ngươi ngàn vạn cũng đừng hiểu lầm. Ngoài đôi mắt ra, ta cũng rất thích làn da của ngươi. Mặc dù chưa từng vuốt ve, nhưng ta cảm thấy, nó nhất định là rất mịn. Thật muốn đem da của ngươi đều lột xuống, may làm trung y, để ngươi có thể thời thời khắc khắc 'ôm' lấy ta."
"Ngươi không biết, vì chuẩn bị cho mơ ước này, từ năm sáu tuổi quen biết ngươi, ta đã không thể khống chế nổi tâm trạng của mình, bắt đầu ngược sát côn trùng."
"Sau đó, ngươi càng ngày càng câu dẫn ta. Khiến ta dần dần mất đi cảm xúc với côn trùng nhỏ, năm mười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-quan-ma-sinh/1131850/chuong-61.html