Chỉ là, đối với phản ứng gã làm ra, Dạ Minh lại chỉ lờ đi, tiếp tục ăn điểm tâm.
Y ăn rất nhanh, gần như là một ngụm ăn trọn một cái bánh đậu đỏ. Mỗi khi nhấm nháp, hai má lại phình phình, lệnh người tâm can mềm nhũn.
Cho đến khi một miếng bánh cuối cùng đều tan ở trong miệng, Dạ Minh rốt cục mới chịu nâng mắt, ánh mắt u ám nhìn về phía Lâm Thần.
'Ô' Thấy Dạ Minh rốt cuộc cũng chịu để ý đến mình, mặc dù cảm thấy nhãn quang của y nhìn mình có chút không đúng. Nhưng Lâm Thần vẫn không nhịn được kích động lên.
Dạ Minh buông đĩa điểm tâm xuống, ánh mắt tĩnh lặng, rốt cuộc cũng từ trên ghế ngồi đứng dậy. Vòng qua bàn gỗ, không vội bước đến bên người Lâm Thần.
"À..." Thấp giọng ngân âm một tiếng, Dạ Minh liền chống tay lên giường đá, từ bên trên nhìn xuống Lâm Thần :"Thì ra nãy giờ là ngươi đang làm ồn."
Lâm Thần mặc dù kinh nghi không thôi, nhưng cũng không phải ngu ngốc, ngay tức khắc liền nhận ra được Dạ Minh đang cố ý đùa bỡn mình.
Y cách gã gần như vậy, làm sao có thể không phát hiện ra gã được chứ?
Phát hiện Lâm Thần trừng mắt xem bản thân, Dạ Minh liền ra vẻ sợ hãi ôm ngực, có chút thú vị, đạo :"Ôi, Lâm Thần, ngươi đừng làm ta sợ...ta có phải đã làm sai gì rồi không...tại sao ngươi lại trừng ta như vậy..."
Lâm Thần đưa mắt nhìn Dạ Minh, chỉ cảm thấy đáy lòng nặng nề, ánh mắt có chút giống như đang nhìn một kẻ điên.
Nhưng cũng may,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-quan-ma-sinh/1131849/chuong-60.html