Phòng thượng hạng ở khách trạm không tính là nhiều, cũng chỉ vẻn vẹn có ba phòng.
Khi nãy, lúc đi ngang qua căn phòng đầu tiên, Quân Du Ninh cũng đã thử dùng thần thức thăm dò vào trong. Có thể xác định, gian phòng này là trống, không có người ở.
Phòng của cả hai là nằm sát vách nhau, ở cuối cùng của dãy lầu, trang hoàng cũng giống nhau như đúc, vô cùng rộng rãi, không kém phòng ở của Quân Du Ninh ở Ngự Kiếm Tông là bao.
Hiệu suất của bọn họ vẫn rất nhanh, không hỗ là quán trọ lớn. Chưa tới nửa khắc, phòng của Dạ Minh và Quân Du Ninh liền đã bị gõ vang. Một dãy nô bộc cũng nối đuôi nhau, nhanh tay nhanh chân đem nước nóng mang vào trong.
"Chậm một chút, coi chừng đổ!" Âm thanh huyên náo, dè chừng của đám nô bộc này mặc dù lớn, nhưng lại không hề truyền ra ngoài. Chứng tỏ cho một việc, phòng trọ ở đây, cách âm vẫn rất tốt.
Quân Du Ninh ngồi xếp bằng trên giường, trên người đã đổi một thân y phục mới, mặc dù vẫn là màu trắng, nhưng hoa văn ở cổ áo cũng đã thay đổi, là một đóa hoa mai nhỏ.
Nửa khắc sau, một tiếng gõ cửa đã phá vỡ tĩnh lặng ở đây. Nghe thấy âm thanh này, chờ đợi đã lâu, Quân Du Ninh liền mở mắt, từ trong tư thế nhập định tỉnh dậy. Nhanh chóng bước đến, không chút chậm trễ mở cửa.
Cửa phòng còn mới, nên khi mở ra, cũng không hề vang lên tiếng ken két chói tai.
Quân Du Ninh từ trên cao nhìn xuống, ánh vào mắt liền là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-quan-ma-sinh/1131834/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.