"Nói gì?"
Dạ Minh :...............
Được rồi, cái tên này nhất định là đang cố tình chọc y tức chết.
Thần sắc đen kịt, Dạ Minh liền xụ mặt, nghiến răng ken két trừng hắn :"Đương nhiên là nói ngươi và nàng rốt cuộc là chuyện gì?!!"
"Như ngươi nhìn thấy." Trả lời một câu không đầu không đuôi, không thừa nhận cũng không phủ định, dưới bóng đêm mờ mịt, đáy mắt Quân Du Ninh tựa hồ lại lướt qua một tia sủng nịch khó phát hiện.
"Cái gì như ta nhìn thấy? Chẳng lẽ...ngươi thật sự cùng nàng..."
Cảm thấy bản thân bị lừa dối, Dạ Minh liền tức giận xông tới, tràn đầy phẫn nộ dùng tay đánh vào trên ngực Quân Du Ninh. Lực đạo quá lớn, làm hắn không khống chế được lùi người về sau một chút.
"Quân Mặc! Chẳng lẽ tình cảm của ngươi không đáng tiền đến vậy sao? Mới hôm trước còn nói yêu ta, qua mấy ngày liền đã cùng nữ nhân khác tay trong tay. Ngươi hỗn đản, ngươi khốn kiếp!!!"
Ngực bị đánh 'thình thịch', dù đau, nhưng sắc mặt Quân Du Ninh vẫn không chút thay đổi. Chỉ là, đợi khi nhìn thấy y đã giảm nhẹ lực đạo, hắn mới vươn tay, dễ dàng đem hai tay của y tóm gọn, ánh mắt phá lệ chói lóa đạo :"Ngươi để ý sao?"
"Ngươi..." Không kịp phản ứng, Dạ Minh chỉ có thể trợn tròn mắt nhìn hắn, lập tức mở miệng truy vấn :"Ngươi có ý gì?"
"Ta hỏi, ngươi để ý việc ta ở bên nàng sao?" Hai tay khẽ nâng mặt Dạ Minh lên, bắt ép y nhìn vào mắt mình, Quân Du Ninh liền từng chữ một nhấn nhá rõ ràng, lặp lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-quan-ma-sinh/1131833/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.