Quân Du Ninh không đáp lời, nên dù muốn hay không, Dạ Minh cũng chỉ có thể nâng chân đi đến phía lôi đài đối diện hắn, làm bộ làm tịch chắp tay :"Sư đệ, lĩnh giáo."
Chỉ vừa mới dứt lời, Dạ Minh liền đã lập tức đạp lên lôi đài, cầm lấy mộc kiếm, chém về phía Quân Du Ninh. Muốn nhân lúc hắn chưa kịp phản ứng, đánh hắn trở tay không kịp.
Hành động này xác thực là có chút tiểu nhân. Nhưng không sao, chỉ cần chiếm được chút thượng phong, y không ngại!
Có điều, Dạ Minh tính toán rất khá, nhưng tốc độ của Quân Du Ninh lại càng nhanh hơn. Trong chớp mắt y tiến công, hắn liền đã nâng kiếm đón đỡ. Rõ ràng là một thanh mộc kiếm, nhưng rơi vào tay hắn lại chẳng khác gì nhuyễn kiếm, tựa như linh xà biến ảo khôn lường.
Mộc kiếm của Quân Du Ninh xẹt qua không trung, dễ dàng né tránh kiếm chiêu của Dạ Minh, đồng thời cũng thông qua đó tìm thấy được sơ hở của y.
Bởi vì cả hai đều không dùng linh lực, chỉ đơn thuần so bì kiếm pháp, nên những đệ tử vây xem đều có thể đem màn so đấu này nhìn được rõ ràng rành mạch.
Nhưng càng vì vậy, bọn họ mới không khỏi sa sút tinh thần, một chút hào hứng cũng không có.
Mặc dù chỉ mới tỉ thí chưa tới năm chiêu, nhưng ai cũng có thể nhìn ra được, phần thắng đã hoàn toàn lệch hướng Quân Du Ninh.
Cách biệt quá xa, không tài nào so sánh được.
"Lưu Vân Kiếm Pháp của ngươi luyện quá tệ hại. Ngay cả cảnh giới nhập môn cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-quan-ma-sinh/1131794/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.