Bốn phía tĩnh mịch, những người vây xem giống như vẫn chưa chấp nhận được sự thật là Quân Du Ninh đã bị Dạ Minh đánh bại.
Mặc dù thua, nhưng Quân Du Ninh cũng không hề oán giận nửa lời, trái lại, chỉ thu kiếm lại, vòng tay ra sau lưng. Ánh mắt thẳng lăng nhìn chằm chằm vào Dạ Minh, tựa như muốn đem y nhìn thấu :"Kiếm pháp ngươi dùng, không phải là kiếm pháp của Ngự Kiếm Tông."
Trái lại, lại càng giống như bàng môn tả đạo.
Trong giây phút nóng nảy thi triển kiếm pháp, lúc này, Dạ Minh đã sớm hối hận không thôi. Đứng trước chất vấn của Quân Du Ninh, y cũng chỉ có thể quẫn bách chắp tay.
"Sư đệ đã nhường." Dứt lời, liền đã như một làn gió lập tức vòng qua đám người chạy khỏi đây. Cũng không trả lời câu hỏi của hắn.
Dạ Minh một đường chạy nhanh, vừa về đến phòng liền đã đóng sầm cửa lại. Lúc này, y mới có thể thở phào một hơi, bởi vì kém chút liền đem chính mình dọa chết.
"Haiz, suýt chút nữa là lộ tẩy rồi."
Lau mồ hôi vừa ứa ra trên trán, Dạ Minh liền đi tới bên giường muốn ngồi xuống. Chỉ là, một khắc vừa đặt mông lên giường, sắc mặt y liền không khỏi biến đổi :"Con mẹ nó!"
Bạo thô khẩu một tiếng, gương mặt trong nháy mắt biến thành màu xanh, Dạ Minh liền tức khắc ngồi bật dậy. Chỉ cảm thấy mông đau rát, như muốn xé ruột gan.
Ban nãy đi đường còn không cảm thấy gì. Bây giờ vừa ngồi xuống, di chứng liền đã lập tức hiện ra.
Dù không nhìn thấy được, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-quan-ma-sinh/1131795/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.