Chiếc xe đột ngột bãi công mà không hề có dấu hiệu báo trước khiến bầu không khí ngột ngạt càng thêm nặng nề.
Tông Anh cố gắng duy trì sự bình tĩnh gần như sắp sụp đổ ngay tức thì, bởithực tế không cho phép cô có chút mảy may nhụt chí. Càng lúc càng gầnsáu giờ sáng, hiển nhiên, để Thịnh Thanh Nhượng lại nơi này là hành virất vô trách nhiệm.
Bà ngoại hỏi “có chuyện gì vậy”, Tông Anh nói “hình như xe bị hỏng ạ”, rồi lập tức đẩy cửa xuống xe kiểm tra.
Đối mặt với tình huống đột ngột phát sinh này, hai người trong xe khôngbiết làm gì cho phải, chỉ có thể nhìn cô bận rộn, bà ngoại có chút lolắng nói với Thịnh Thanh Nhượng: “Không biết một mình Tông Anh có thểgiải quyết được không, chi bằng cháu xuống giúp một tay đi?”
Thịnh Thanh Nhượng hoàn toàn không biết gì về ô tô hiện đại, nhưng vẫn kiêntrì tháo dây an toàn, đang định xuống xe, bà ngoại đột nhiên đặt tay lên vai trái của anh, giữ chặt anh lại và nói: “Nếu không biết lái xe, chắc cháu cũng không biết sửa xe… Thôi cứ ngồi đây đi.”
Thịnh Thanh Nhượng đành ngồi nguyên tắnại chỗ, bà ngoại đưa cho anh một gói hạt dưa: “Cháu đói không? Có muốn ăn hạt dưa không?”
Thịnh Thanh Nhượng vội khoát tay: “Cám ơn bà, cháu không đói.”
Bà ngoại lại lấy một gói khoai tây chiên ra khỏi túi đồ ăn: “Hình nhưthanh niên bây giờ đều thích ăn cái này, cháu muốn ăn không?”
Thịnh Thanh Nhượng thoáng ngượng ngùng khoát tay, liếc ra ngoài xe, chỉ thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-khach-luc-nua-dem/2155098/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.