Dù Tiết Tuyển Thanh có tìm thấy Thịnh Thanh Nhượng hay không, mặt trời vẫn mọc lên theo lẽ thường.Nhiệt độ cao nhất giảm xuống dưới 30°C, trời nhiều mây, mặt trời nép mình sau rặng mây, gió mùa Đông Bắc dịu dàng quét qua thành phố, có lẽ mùa thusắp tới rồi.
Phiên giao dịch sáng vừa mở cửa, liên tục có điện thoại gọi cho Tông Anh.
Trong lúc đó, Tông Anh còn đang trên đường cao tốc, bỏ mặc di động rung liên tục, nhưng không bắt máy.
Cô biết những cuộc điện thoại này hầu như đều liên quan đến việc cô giảmsố cổ phần đang sở hữu tại Tân Hi, đơn giản là chất vấn vì sao cô độtnhiên bán tháo, hoặc điều tra lý do cô đột nhiên bán bớt cổ phần trướcthời điểm mấu chốt này, khi mà Tân Hi đưa ra thị trường loại thuốc mới.
Giá cổ phiếu lên xuống, có thể thể hiện ra ngoài bao nhiêu, cô đều khôngquan tâm, cô càng không có hứng thú với tình hình vận hành của Tân Hi.
Tân Hi không còn là Tân Hi hồi mới thành lập nữa, có lẽ nó đã đi ngược với phương hướng mà Nghiêm Mạn kỳ vọng.
Di động vừa tối xuống, màn hình lại đột nhiên sáng lên.
Ô tô lái ra khỏi trạm thu phí trên đường cao tốc, Tông Anh ấn kết nối,tai nghe bluetooth truyền đến giọng nói của Tiết Tuyển Thanh.
“Tông Anh.”
“Đưa anh ấy đến nơi an toàn chưa?”
“Cậu nghe tôi nói trước đã.”
Tông Anh bỗng phát hiện ra giọng nói của Tiết Tuyển Thanh khác với ngày thường, hai tay vô thức siết chặt vô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-khach-luc-nua-dem/2155096/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.