Thấm thoát cũng đã đến ngày Hân và Huy phải ra nước ngoài, ba cô vì vẫn còn đang bận bịu công việc nên vẫn chưa thể về, vì vậy cô chỉ có mẹ theo cô ra đến tận sân bay để tiễn con gái.
Mà nhà Huy thì vui rồi, một nhà ba người, hạnh phúc thật!
Lúc cô chuẩn bị lên máy bay, mẹ cô đã khóc rất nhiều, bà bảo nhớ cô, bà bảo không muốn cô đi, bà sợ cô qua bên đó sẽ không có ai chăm sóc,…
Hân dùng hết lời an ủi mẹ nên bà cũng phần nào nguôi ngoai, lúc chuẩn bị vào phòng chờ, cô mới tạm biệt mẹ: “Nghĩ hè tụi con sẽ về thăm mọi người, mẹ với ba ở lại nhớ giữ gìn sức khỏe nha, khi nào đến đó con sẽ gọi điện về cho mọi người.”
“Nhớ giữ gìn sức khỏe nha, bên đó đến mùa đông sẽ lạnh lắm, con nhớ mặc áo thật nhiều vào để giữ ấm nhé.”
“Con biết rồi!” Nói rồi, cô đi đến ôm lấy mẹ và hôn tạm biệt bà.
Còn bên nhà Huy vẫn ồn ào không kém, mẹ cậu thì hết lời dặn dò cái gì mà chăm sóc cô, phải lo cho cô là trên hết,…
Nhưng mà những điều này cậu biết mà, không cần bà nhắc nhở cậu vẫn làm tốt đấy chứ.
Riêng ba của Huy thì vẫn còn hậm hực với cậu về vụ mấy tấm hình, giận thì ông cũng không còn giận nhưng mà giờ cậu lại thấy ông có vẻ nghiêm khắc hơn…
Đưa cũng đã đưa, tiễn cũng đã tiễn. Người đi thì đi người ở lại thì phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-hon-the-ba-dao/3221491/quyen-2-chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.