Sáng hôm sau, tại nhà Hân.
Trong phòng làm việc, người bố năm nào đã già đi thêm nhiều, mái tóc cũng đã lốm đốm bạc rồi, trên mặt ông còn xuất hiện thêm vài nếp nhăn nữa chứ… Nhưng mà, cái vẻ lạnh lùng đó vẫn không hề thay đổi.
“Chuyện là như vậy sao?... Vậy cậu tự đi giải thích đi, cậu khiến con gái tôi hiểu lầm chứ đâu phải tôi khiến nó hiểu lầm đâu mà lại đi giải thích hộ cậu… Tôi không biết gì hết, cuộc điện thoại này xem như tôi chưa nghe!” Nói xong, ông lạnh lùng ngắt máy. Hừ, dám chọc con gái cưng của ông, khiến nó nửa đêm chạy về nhà khóc, lần này nhất định ông sẽ cho cậu một bài học nhớ đời, và cả Nam nữa.
“Chủ tịch, cậu Nam đến tìm ông ạ!” Anh chàng vệ sĩ bước vào thông báo với ông, rồi sau đó lại nhanh chóng cúi đầu bước ra.
Ha ha, ông đúng là hay thật, vừa nhắc tào tháo là tào tháo tới liền! Ông cũng đang định tìm anh để hỏi tội đây.
Xuống đến phòng khách, ông đã thấy Nam ngồi nhâm nhi tách cà phê nóng hổi rồi, xem ra anh ta vẫn còn thảnh thơi chán.
Ông nhìn anh, không nói gì, chỉ im lặng đến ghế ngồi.
Còn anh thì nhìn ông, nở nụ cười tươi hết mức luôn, anh vui vẻ chào hỏi: “Chúc buổi sáng tốt lành, cậu yêu!”
Ông vẫn im lặng nhìn anh, không nói gì.
“Thôi mà cậu, cậu đừng nhìn con với ánh mắt ấy, con…”
“Vào vấn đề chính đi.” Ông ngắt lời.
Nghe ông nói vậy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-hon-the-ba-dao/3221490/quyen-2-chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.