“Dạ, mẹ yên tâm đi, tụi con rất tốt!”
Nói chuyện với mẹ xong, Hân ngẩn đầu nhìn đồng hồ thì thấy đã là 7 giờ rồi, mà Huy thì vẫn chưa dậy.
Nhẹ nhàng đi vào phòng để đánh thức cậu, nhưng cửa phòng vừa mở thì đã không thấy Huy đâu.
Vừa định đi tìm thì thấy Huy từ trong toilet đi ra, thấy Hân, khóe miệng cậu liền giương lên vẽ ra một nụ cười.
“Em dậy từ khi nào vậy?” Huy bước đến bên cạnh Hân, đưa tay vén mớ tóc bị vướng trên cổ cô rồi thuận miệng hỏi một câu.
“Em dậy từ 6 giờ.”
“Sao sớm thế? Không ngủ thêm ít nữa cho khỏe?” Huy nói, nhưng giọng điệu mang đầy trách cứ.
Nhưng mà, trách thì trách, nhưng Hân nghe vẫn thấy rất hạnh phúc.
“Bởi vì lệch múi giờ nên em phải dậy sớm để gọi cho mẹ, để trễ quá thì bên kia đã khuya mất rồi…”
“Ừm.” Huy đáp bằng giọng mũi, sau đó nhẹ nhàng hôn lên tráng cô.
Hân cũng nhẹ nhàng mỉm cười, rồi hình như là nhớ ra gì đó, cô ngẩn đầu lên hỏi cậu: “Anh đói chưa? Có muốn ăn gì không?”
“Em nấu?”
“Ừ.”
Suy ngẫm một chút, Huy mới nói: “Thôi mình đi ăn ngoài đi.”
Nghe câu nói này của Huy, Hân không khỏi tức giận trừng mắt nhìn cậu, giọng cô đầy tức giận nói: “Anh có ý gì vậy, không thích ăn đồ em nấu sao?”
“Không phải, anh chỉ sợ em mệt thôi, nấu ăn rất mệt, ăn xong còn phải dọn dẹp, anh chỉ lo cho em thôi.” Nói xong, Huy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-hon-the-ba-dao/3221492/quyen-2-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.