“Vệ Tranh, rốt cuộc ngươi đã thua. Thua vì ngươi sinh ra là nữ t.ử, đã thấp hơn người một bậc; thua vì ngươi thà gãy chứ không chịu cong, không biết nhìn thời thế; thua vì ngươi ngoan cố mù quáng, mơ tưởng hão huyền!”
“Cung tiễn thủ, chuẩn bị!”
Ta nhìn bộ dạng hắn nôn nóng muốn g.i.ế.c ta.
Không hề nhíu mày lấy một lần, liền lạnh lùng hạ lệnh: “G.i.ế.c!”
Trong khoảnh khắc, mưa tên trút xuống.
Từ cửa sổ hai bên đường, trên mái nhà, thậm chí sau cánh cửa khép hờ, cung tiễn thủ dày đặc như rừng.
Kẻ nào kẻ nấy tinh nhuệ, đều là do phụ vương ta đích thân rèn luyện.
Một mũi ba phát, tên nào cũng trúng đích.
Chỉ trong chớp mắt, đám cung tiễn thủ đang nhắm vào ta đã ngã gục toàn bộ.
Sắc mặt Tạ Yến tan vỡ:
“Ngươi dám kháng chỉ! G.i.ế.c chúng ta thì sao? Trong hoàng cung còn ba nghìn cấm vệ quân, ngươi chờ bị bệ hạ lăng trì đi!”
C.h.ế.t đến nơi rồi, vẫn còn buông lời hung hăng.
Ta đảo mắt, thản nhiên hạ lệnh: “G.i.ế.c!”
Hai mũi tên xé gió lao đi, thẳng tắp xuyên qua hai đầu gối của Tạ Yến.
Hắn quỳ sụp xuống đất, gào lên đau đớn.
Ta cúi người, mỉm cười hỏi:
“Có muốn đi xem Nhược Tuyết của ngươi không? Ngươi biết rồi đấy, ta là kẻ lòng dạ độc ác, không khiến ngươi c.h.ế.t không nhắm mắt, ta không cam lòng đâu.”
Bất kể hắn có muốn hay không, cũng đều bị ta hạ lệnh kéo đi.
14
Xe ngựa của ta phía trước liều mạng lao đi, Tạ Yến hai chân đã phế, bị kéo lê phía sau, miệng gào thét
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-tranh/5241352/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.