Tứ thúc vội vàng mời ta vào phủ.
Còn Tạ Yến, Tứ thúc lưỡng lự không biết xử lý ra sao.
Ta liền phất tay rộng rãi: “Kéo vào là được.”
Ngựa kéo đổi thành người kéo, cũng chẳng khác nhau là mấy.
Ta là người nhân hậu, đến con đường c.h.ế.t, cũng để Tạ Yến bớt đi vài bước.
15
Trình Nhược Tuyết bị treo trên cọc gỗ, cổ chân bị rạch một vết thật sâu.
Máu đỏ tươi chảy không ngừng, đã thấm đẫm cả mặt đất dưới chân nàng.
"Đây là..."
“Lấy m.á.u!”
Tứ thúc trừng mắt nhìn nàng ta, nghiến răng nghiến lợi:
"Năm đó mẹ nàng ta thừa lúc ta say rượu mà trèo lên giường, đã thế còn dám đòi ta ba nghìn lượng bạc. Thôi thì coi như xong. Nhưng còn dám đem đứa con hoang chẳng biết là của ai nhét lên đầu ta. Bao nhiêu năm nay, phu nhân vì chuyện ấy mà sinh oán, chẳng biết bao nhiêu lần trở mặt với ta."
"Chỉ tiếc, ta không thể động tới nàng ta. Nàng ta mà có chuyện gì, người ta chỉ e sẽ vu cho phu nhân ta tội g.i.ế.c người diệt khẩu. Phu nhân là nữ nhi của Tế t.ửu Quốc t.ử giám, coi thanh danh như sinh mệnh. Nếu mang tiếng g.i.ế.c con riêng, chỉ e nàng ấy sẽ đ.â.m đầu vào cột để giữ tiếng thơm."
"Tiến thoái lưỡng nan, ta cũng là bất đắc dĩ. Tranh nhi, con cũng nên hiểu cho khổ tâm của Tứ thúc."
Thật hay giả, ta chẳng bận tâm. Điều ta muốn, chỉ là một thái độ.
Mà hiển nhiên, Tứ thúc đã cho rồi.
Nhìn Trình Nhược Tuyết thoi thóp hơi tàn, ta bật cười thành tiếng.
Sắc mặt nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-tranh/5241353/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.