"Hầu gia chưa hỏi rõ trắng đen, đã kéo tiểu thư ra đ.á.n.h. Lão nô vô dụng, không bảo vệ được tiểu thư!"
Tạ Yến nghe vậy, lửa giận bốc lên tận đỉnh đầu.
"Ả nô tì lắm mồm kia, hôm nay bản hầu sẽ thi hành gia pháp, lấy mạng ch.ó của ngươi!"
Hắn rút trường đao từ hông thị vệ, giận dữ giáng về phía Hồ ma ma.
Đao sắp c.h.é.m xuống.
Ta chỉ lạnh lùng một tiếng: "G.i.ế.c."
Mũi tên lạnh lao đến, xuyên thẳng qua cánh tay đang giơ cao của Tạ Yến.
Tạ Yến nhìn mũi tên quen thuộc ấy, lập tức nhớ ra, đó chính là kiểu tên đã khiến hắn gãy ngón tay năm xưa.
Hắn chầm chậm xoay người, ánh mắt hoảng hốt nhìn ta: "Là ngươi?"
Ta ôm con gái giao cho nhũ mẫu.
Quay đầu, nhìn về phía Trình Nhược Tuyết đang trốn sau lưng Tạ Yến, vẻ mặt ngây thơ vô tội.
Đến lúc c.h.ế.t tới nơi rồi mà còn chưa biết sợ, còn vênh mặt hét lớn:
"Quận chúa... Quận chúa chẳng lẽ là vì chột dạ nên định g.i.ế.c người diệt khẩu sao?!"
Gần như trong một cái chớp mắt, ta đã đoạt lấy cây gậy sói trong tay thị vệ.
Rầm một tiếng!
12
Một gậy nện mạnh xuống bụng Trình Nhược Tuyết.
Trình Nhược Tuyết đau đến vặn vẹo cả gương mặt, nhưng lại không phát ra nổi một tiếng kêu.
Ánh mắt nàng ta nhìn ta như thể đang nhìn quỷ.
Bốp!
Lại thêm một gậy nữa!
Trình Nhược Tuyết quỳ sụp dưới đất, y phục trắng như tuyết nhuộm đẫm m.á.u tươi, miệng phun bọt m.á.u đỏ sẫm.
Tạ Yến phát điên, lao tới chắn trước người nàng ta, gào lớn:
Hồng Trần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-tranh/5241351/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.