Ta đón lấy ánh mắt căm giận của hắn, nhàn nhạt hỏi:
"Ngươi thích cái mặt phấn đào kia của nàng ta lắm sao?"
Tạ Yến còn chưa kịp đáp, trong xe ngựa đã vang lên tiếng hét t.h.ả.m thiết xé lòng của Trình Nhược Tuyết.
Nàng nhào ra khỏi xe ngựa, hai tay ôm lấy khuôn mặt bê bết m.á.u, gào lên:
"Hầu gia, cứu thiếp!"
7
Mắng ta thất đức, một đao.
Chửi ta không gánh nổi trách nhiệm chủ mẫu, một đao.
Nói ta không con nối dõi, phạm vào điều “thất xuất”, lại một đao.
Cuối cùng, nàng ta còn mặt dày nói rằng đã giữ được lòng Tạ Yến, thật khiến ta buồn nôn, cho thêm ba đao.
Tổng cộng sáu nhát, đều do ám vệ của ta, từng đao từng đao rạch lên gương mặt phù dung của nàng ta.
Thật xin lỗi, gắng giữ cả đêm khuya cái mặt đó, cuối cùng vẫn là mất sạch thể diện.
Mỹ nhân được bọc trong áo choàng của Tạ Yến vừa rớt xuống xe ngựa, con ngựa bên cạnh lại đột nhiên phát cuồng, kéo theo cả xe ngựa nghiền nát hai chân nàng ta.
Trình Nhược Tuyết phát ra tiếng hét xé gan xé ruột, rồi hoàn toàn ngất lịm.
Tạ Yến rút đao, giận dữ đối diện với ta: "Ngươi thật sự muốn bức người đến đường cùng sao?"
Ta khẽ bật cười, thờ ơ đẩy thanh đại đao trước n.g.ự.c mình ra:
"Giơ đao với hoàng thất là tội bất kính, phải c.h.ế.t."
Hồng Trần Vô Định
Đồng t.ử Tạ Yến co rút.
Ta liền vung tay, một đao đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c trái hắn.
Căm hận, hung ác, ta thậm chí còn xoay lưỡi đao trong vết thương.
Tạ Yến đau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-tranh/5241348/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.