Bà ta vung tay, sai hạ nhân bưng ra mấy mâm vàng bạc ngọc khí, nhân sâm yến huyết.
“Những thứ này ta đã tra qua, đều không phải đồ ngự ban. Nhược Tuyết thân thể tổn thương, đang cần tẩm bổ. Ta làm mẹ chồng, tỏ chút lòng thành, ngươi không định ngăn cản chứ?”
Nhìn vẻ đắc ý nơi đáy mắt bà ta, ta khẽ lắc đầu:“Không.”
Bà ta khẽ nhếch khoé môi, bật ra một tiếng cười khinh miệt:
“Ngự ban bình thê đã thành cục diện. Ngươi biết thời thế thì đã chẳng đến mức cô lập không ai giúp.
“Những ngày sau bị bình thê chèn ép, bị hài t.ử hành hạ, những ngày tháng khổ sở ấy đều là ngươi tự chuốc lấy.”
Ống tay rộng thêu kim vung lên, bà ta quát đám hạ nhân: “Đi theo ta!”
Vừa xoay người, ta đã đặt chén trà xuống.
Đón lấy cung tên trong tay hạ nhân, ánh mắt đã lạnh đến tê người.
Lắp tên, kéo cung, nhắm chuẩn! Vút một tiếng!
Một mũi tên xuyên lưng.
Tạ mẫu trợn tròn mắt nhìn mũi tên xuyên thấu n.g.ự.c mình.
Thậm chí không kịp ngoảnh lại nhìn ta, đã ngã vật xuống đất, m.á.u tươi phun đầy, tắt thở bỏ mạng.
Ta buông cung, vỗ vỗ tay áo:
“Triều ta lấy hiếu trị thiên hạ, Vệ Hành bề ngoài đạo mạo, sĩ diện nhất thiên hạ. Nay bà c.h.ế.t rồi, dù hắn có là thiên t.ử, dám vì một kẻ đang chịu tang mà ban chỉ tứ hôn sao?”
“Ta vốn không muốn g.i.ế.c kẻ vô tội. Chỉ tiếc, bà ta không phải.”
Ta quay lại nhìn Ngọc Quỳnh đang luyện chữ ra sao.
Mấy nha hoàn vẫn ngày thường hầu hạ dâng trà rót
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-tranh/5241349/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.