5
Tạ Yến ôm lấy Trình Nhược Tuyết, xoay người định rời khỏi trường ngựa.
Ta tiếp lấy mũi tên mà thị vệ đưa tới, giương cung nhắm thẳng vào tim hắn.
Hoàng tổ phụ từng khen ta quyết đoán tàn nhẫn, giống y như người năm xưa.
Đáng tiếc, ngôi vị hoàng đế lại truyền cho trưởng t.ử, truyền cho đích hệ, chứ không truyền cho kẻ được sủng ái nhất.
Nếu không, người ngồi trên long ỷ hôm nay sao có thể là Vệ Hành, cái kẻ suýt nữa bị ta bóp đến tuyệt hậu.
Tên đã lên dây, kéo căng đến cực hạn.
Tạ Yến sắc mặt đại biến, giận dữ quát lên:
"Vệ Tranh! Ngươi muốn giữa thanh thiên bạch nhật mưu sát trọng thần triều đình, tâm phúc của thiên t.ử sao?"
"Ninh vương Điện hạ đã bệnh mất nhiều năm, ngươi chỉ là một quận chúa được hưởng chút dư ân của hoàng tộc, chẳng lẽ thật sự muốn đối đầu với thánh thượng?"
Sắc mặt đám bằng hữu bên cạnh ta đồng loạt thay đổi, từng người khuyên can:
"Tuy là đáng g.i.ế.c, nhưng giờ chưa phải lúc g.i.ế.c."
"Trên kia đến nay chưa có con nối dõi, vẫn canh cánh chuyện năm xưa bị ngươi bóp ‘chim cút’, đang không có cớ để trả thù, ngươi đừng tự đưa đao cho hắn c.h.é.m mình.”
"Mười năm cũng đợi được rồi, đợi thêm chút nữa thì sao?"
Ta xưa nay không phải kẻ nhẫn nhịn.
Ngay lúc chuẩn bị b.ắ.n một mũi tên x.é to.ạc cái thể diện giả dối giữa ta và Vệ Hành.
Tầm mắt lại lướt đến bên hông Tạ Yến, nơi treo cái bùa hộ thân do con gái ta tự tay làm cho hắn.
Ta không thiếu nam
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-tranh/5241347/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.