1
Nữ t.ử kia sợ hãi đến cực điểm, trên mặt tràn đầy vẻ không thể tin nổi.
"Giữa thanh thiên bạch nhật mà hành hung, đây là trọng tội! Ngươi không sợ..."
Thị vệ căn bản không cho nàng ta nói hết lời, bịt miệng nàng ta lại rồi lập tức trói lên trường đua.
Cổ nàng trắng trẻo mảnh mai, khi tuấn mã phóng đi, dây cương kéo căng, m.á.u tươi liền tuôn xối xả.
Nàng ta cũng sợ c.h.ế.t.
Hai tay nắm c.h.ặ.t dây cương đến mức lòng bàn tay m.á.u t.h.ị.t lẫn lộn, cũng không dám buông tay.
Bởi vì chỉ cần buông tay, cái cổ kia liền sẽ gãy nát.
Ta chống cằm, hứng thú ngắm nhìn, trong lòng thầm suy nghĩ, nàng ta có thể cầm cự được bao lâu.
Hồng Trần Vô Định
Móng ngựa lộc cộc, tiếng người huyên náo.
Lấn át tiếng nàng ta bị kéo lê trên đất, m.á.u me đầm đìa mà gào thét t.h.ả.m thiết.
Nàng ta toàn thân khoác hồng y như hoa đào, thanh lệ lại mang vài phần hoạt bát khả ái.
Nay bị m.á.u tươi thấm đẫm, lại mang một vẻ kiềm diễm khác thường.
Ta nâng chén trà, cười đùa với đám bạn cược:
"Đánh cược thêm một ván nữa thế nào? Ta cược nàng ta còn sống."
Chúng nhân đồng loạt lắc đầu, từng người xuống cược còn lớn hơn người trước.
"Ta cược nàng ta c.h.ế.t. Con tuấn mã kia tính tình hung hãn, hôm nay thua trận, tất sẽ lôi nàng ta đến c.h.ế.t để trút giận. Ta đặt một vạn lượng bạc trắng!"
"Ta tán thành! Theo luôn ba cửa hiệu ở khu náo nhiệt!"
"Ta thì cược nàng ta c.h.ế.t khó coi. Nếu thua, mặc ngươi sai bảo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-tranh/5241346/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.