Mẹ Hoắc Truyền Võ tên Lưu Tam Thái, là người vợ Hoắc Sư Trưởng lấy ở quê, là một phụ nữ tính cách nội hướng trầm mặc, an phận thủ thường.
Lưu Tam Thái vấn mái tóc đen ở sau đầu thành một búi, hai lông mày được vẽ vừa mảnh vừa cong, đeo một đôi hoa tai vàng nặng trịch và một chiếc nhẫn vàng, sinh hai đứa con trông già đi, nhưng vẫn nhìn ra được tướng mạo thời trẻ không tồi. Chị bình thường không thích giao tiếp, cả ngày an tĩnh ở nhà nấu cơm làm việc, không hay đi lại với mấy bác gái trong đại viện.
Hai người mẹ mỗi người ngồi trên một cái giường chăm sóc con nhà mình, ban đầu còn trầm mặc, có chút xấu hổ.
Sau đó Cao Tú Lan không nhịn được nữa, đi qua ngồi, nói chuyện với mẹ Truyền Võ: “Tam Thái, chị xem, em kỳ thật vẫn muốn nói, Nhị Võ nhà chị quả là đứa nhỏ rất giỏi.”
“Chuyện này là Tiểu Tuần nhà em gây ra, liên lụy Nhị Võ bị thương nặng như vậy, em thực rất áy náy…”
Lưu Tam Thái nhanh chóng xua tay: “Con nít mà, trẻ con mê chơi, khó tránh khỏi va chạm xung đột, Nhị Võ không có việc gì.”
Cao Tú Lan còn nói: “Lần trước cũng là Sở Du làm mặt Nhị Võ bị thương, trên lông mày còn để lại sẹo, chúng em thực thấy có lỗi với cháu.”
Lưu Tam Thái nghe đối phương nói thế, buồn bực đến độ không nói gì, con trai lớn Sở gia các người, cũng thật có năng lực!
Nhưng tục ngữ nói, thò tay không đánh khuôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-si/2065579/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.