Mấy tên lưu manh bởi vì hoảng loạn, không quen việc, cũng không rành lái xe, chiếc xe xiêu vẹo, ở trên đường ngoằn ngoèo như rắn.
Mấy tên này vạn lần không nghĩ tới chuyện vẫn còn ở phía sau. Thằng nhóc bị bọn họ quăng ở ven đường cắn răng bò dậy, quần áo trước ngực cùng trên đùi đều bị ma sát rách bươm, chảy máu, thế nhưng vẫn không từ bỏ, soải chân chạy như điên, đuổi theo xe bọn họ!
Mọi người trên xe đều chấn kinh, không nghĩ tới thằng nhóc này còn có thể đứng lên, còn có thể chạy, còn dám đuổi theo.
Hai chân Hoắc Truyền Võ chạy thật nhanh, gọi tên Sở Tuần, hai người cách cửa kính xe liều mạng hét.
Một lần chạy này, ước chừng chạy qua vài trạm xe.
Xe bốn bánh gắn động cơ tóm lại so với hai chân vẫn nhanh hơn, thể lực Truyền Võ dần dần chống đỡ hết nổi, bị kéo càng ngày càng xa, đuổi không kịp. Sở Tuần bám vào cửa kính xe, nhìn thấy Truyền Võ lại một lần ngã sấp xuống, sau đó không đứng lên nữa…
“A!!!!!!”
Sở Tuần khàn cả giọng kêu một tiếng, nước mắt rơi như mưa, chảy đầy mặt.
Cậu liều mạng ức chế xúc động muốn khóc muốn liều mạng đánh nhau, cắn chặt môi, trong đầu tính toán, làm sao bây giờ?
Cổ tay Sở Tuần bị trói bằng dây thắt lưng, lui vào một góc ở ghế sau, bị trúng mấy cái tát, miệng bị rách, một vị tanh ngọt tràn ra.
Cậu lạnh lùng nhìn chằm chằm mấy người đối phương: “Các người thả tôi ra.”
“Tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-si/2065578/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.