Sở sư trưởng vài ngày sau đã trở lại một chuyến, đặc biệt đến nơi đóng quân của quân đoàn Tây Giao 38 thăm hỏi Hoắc sư trưởng.
Sở Hoài Trí vào nhà, hơi hạ mí mắt che dấu tâm tình, trịnh trọng đối Hoắc Vân Sơn ôm quyền: “Lão Hoắc, cảm ơn.”
Hoắc sư trưởng khoát tay chặn lại, hai người ngồi ở sô pha, một ấm trà đặc, hai điếu thuốc ngon, không có lời khách sáo, đàn ông trong quân đội cũng không ưa giả khách khí.
Sở Hoài Trí nói: “Tiểu tử kia nhà chúng tôi, là miếng thịt trong lòng lão tử, tôi quả thực thương yêu nó như bảo bối, bình thường cưng chiều… Khụ, để anh chê cười.”
“Mạng thằng tiểu nhãi con là anh cứu, tôi cũng không nói với anh lời vô nghĩa, lần này tôi nhớ kỹ.”
Giọng Hoắc sư trưởng thô thô thâm trầm, vẫn là trưng ra vẻ mặt rắn rỏi ngàn năm không đổi, cũng sẽ không cười, sẽ không khách khí, “Bị yêm bắt được, là con nhà ai thì cũng phải cứu. Nếu cứu không được, lão tử nói gì thì nói cũng trước giúp nhẫm đưa ba nghìn tệ, đem người chuộc về.”
Hai người nhìn nhau, đều tự cười thâm trầm.
Sở Hoài Trí lại khoát tay: “Đại ân không dám nói cảm ơn, hai anh em ta còn nhiều thời gian.”
Sở sư trưởng trong lòng vô hạn cảm khái, rất bội phục đối phương, trong đó lại xen lẫn ba phần thưởng thức. Ân oán chuyện cũ năm xưa, song phương đều có nhiều bất đắc dĩ, hắn cũng không muốn nhắc lại.
Vị Hoắc sư trưởng trước mắt này và hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-si/2065580/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.