Cừu Triệt thu hồi ánh mắt, vận dụng nội lực, chẳng mấy chốc đã quay lại Đoạn Cốc.
Lúc đến mưa vẫn còn rơi, giờ đã tạnh, trong núi rừng vẫn còn sương giăng mờ mịt. Y đã chạm đến ngưỡng cửa của Thiên Xu cảnh, không còn tiếng mưa nhiễu loạn, âm thanh xung quanh lọt vào tai y vô cùng rõ ràng.
Cừu Triệt gỡ nón, phủi đi những giọt nước đọng trên đó.
Khác với vẻ vội vã lúc men theo dấu chân đuổi đi, Tức Miên không có trong đám người kia, y lại mất đi manh mối. Đây là lần y ở gần Tức Miên nhất trong gần mười năm qua, dường như đã lướt qua nhau mà chính y không hề hay biết.
Y đội lại nón rồi đi tiếp, đến một góc rẽ ở Đoạn Cốc thì đột nhiên dừng lại.
Mưa ở phương Nam rơi rất nhẹ, một vài dấu vết không bị cuốn trôi hết. Giày dẫm trên mặt đất chắc chắn sẽ để lại dấu chân, ban nãy y đã lần theo những dấu chân hỗn loạn đó mà tìm đến đoàn thuyền nam tuần.
Nhưng...
Cừu Triệt ngồi xổm xuống, quan sát kỹ, rồi đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía sau một tảng đá –
Phía đó có một dấu chân đơn độc.
Y đi qua kiểm tra một lượt, sau tảng đá không bị mưa xối tới, nơi đây có vài giọt máu rơi xuống. Vết tích này rất nhỏ, nếu không phải bao năm qua y tìm kiếm Tức Miên không chịu bỏ qua bất kỳ chi tiết nào, tuyệt đối sẽ không nhận ra.
Cừu Triệt men theo vết máu và dấu chân, tìm thấy một con đường nhỏ hẻo lánh. Dây leo rậm rạp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5262131/chuong-249.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.