Cừu Triệt cõng Liên Thận Vi phi thân trong rừng, khinh công thi triển đến cực hạn, chỉ còn thấy tàn ảnh.
Những năm qua, y đã từng nghĩ đến cảnh trùng phùng với Tức Miên không chỉ một lần, nhưng có nằm mơ cũng không ngờ sẽ gặp lại trong tình cảnh này.
Hấp hối.
Y chưa bao giờ liên kết hai từ này với Tức Miên.
Hơn nữa xem ra là bị trúng độc, tính tình và thực lực của Tức Miên y đều biết, hẳn là do không cẩn thận bị người ta tính kế mới ra nông nỗi này.
Tức Miên vừa mới cứu Thái tử… lẽ nào là do đám thích khách nhắm vào Thái tử hạ độc?
Thật sự âm hiểm.
Vút—!
Sau lưng đột nhiên vang lên tiếng xé gió, cảm giác nguy hiểm ập tới, Cừu Triệt lập tức né tránh. Cùng lúc đó, một bàn tay chộp về phía Liên Thận Vi trên lưng y.
Định cướp người?!
Ánh mắt Cừu Triệt tức thì lạnh xuống.
Hắn bay người đạp lên thân cây bên cạnh, xoay mình đáp xuống đất, lạnh giọng quát: "Tiêu tiểu phương nào?!"
Minh Chúc rút cây roi dài bên hông, chiếc còi con trong lòng bàn tay chấn động không ngừng, nàng liếc nhìn chủ tử đang hơi thở yếu ớt trên lưng gã nam tử xa lạ kia, đôi mắt vốn luôn bình tĩnh giờ đây ngập tràn nộ khí và sát ý.
Lẽ nào chủ tử không địch lại, bị tên thích khách này trọng thương? Tên khốn kiếp này định đưa chủ tử đi đâu?!
Minh Chúc: "Giao người ra đây."
Cừu Triệt đánh giá Minh Chúc một lượt, trong lòng âm thầm cảnh giác.
Lẽ nào người này là thích khách đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5262132/chuong-250.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.