Đêm khuya.
Kinh thành, Trung Nghĩa Hầu phủ.
Phong Khác châm cứu cho Lệ Ninh Phong xong như thường lệ, vừa bước ra ngoài đã nghe thấy một tiếng côn trùng kêu rất nhỏ.
Sắc mặt hắn không đổi, cho thêm một ít “canh Mạnh Bà” vào trong lư hương, mùi thơm hòa lẫn vào mùi thuốc. Đợi đến khi người trong phủ gần như đều gà gật buồn ngủ, Phong Khác mới ra ngoài, đi đến dưới một gốc cây sát tường.
Một người từ ngoài tường lật vào.
Phong Khác: “Thiên Nam? Sao muộn thế này lại đột ngột tới đây?”
Sắc mặt Thiên Nam rất khó coi, hắn không nói lời thừa, xòe lòng bàn tay ra. “Phong tiên sinh, chủ tử gặp nguy hiểm.”
Trong lòng bàn tay hắn, chính là chiếc còi con đang rung lên không ngừng.
Chỉ khi còi mẹ được thổi, còi con mới rung lên, chỉ dẫn cho người giữ còi tìm thấy còi mẹ.
Chiếc còi này hắn đã mang bên mình rất lâu, bao nhiêu năm nay chưa từng phải dùng đến. Ai mà ngờ chủ tử chỉ mới đi nam tuần một chuyến, đã phải dùng tới nó.
Sắc mặt Phong Khác trầm xuống: “Bắt đầu từ khi nào?”
Thiên Nam: “Đã được một lúc rồi. Từ lúc còi con rung lên đến khi ta tới đây, đã chậm trễ mất khoảng một khắc.”
Hắn nói rất nhanh, vẻ nóng nảy trên mặt không hề che giấu.
“Bây giờ chủ tử hẳn là đang ở địa phận Kim Lăng, cách kinh thành quá xa, ta dù có chạy tới ngay cũng không kịp. Ngài có cách nào không?”
“Một khắc?”
Trước khi Liên Thận Vi rời kinh thành, trong lòng Phong Khác đã mơ hồ có dự cảm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5262130/chuong-248.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.