[Huhuhu đúng là một cú ngược tâm trời giáng…]
[Ủa đầu tôi đâu rồi, à, bị con dao xoay chiều này chém bay mất rồi (ôm đầu cười ngô nghê.jpg)]
[Thời ca huhuhu em còn tưởng không còn cơ hội gặp lại anh nữa QAQ Nhóc Thời sắp xem hết những ngôi sao màu xanh lục kia rồi, bao giờ anh mới làm thêm cho cậu ấy đây.]
[Thời ca mau về xem hai đứa nhóc nhà anh đi, lại sắp mất thêm một đứa nữa rồi huhuhu]
[Ngay từ lúc Thời Đăng tạo ra đại trận này tôi đã thấy bất an rồi, không lẽ thật sự giống Thời ca, cũng bay màu luôn chứ, vậy Tiểu Đăng còn lại phải làm sao.]
[Mạnh dạn đoán xem, Tiểu Đăng có sống được không?]
[Chào mọi người, mời quý vị đón xem chương trình 《Thời gian biện luận· Không một ai sống sót》 phát sóng đúng giờ hàng tuần, xin hãy chờ mong.]
[Đệt, lầu trên mi]
[Vậy nên mọi thứ vốn đã được định trước rồi. Dù hoa hướng dương có nở rộ mỗi ngày, dù có quay ngược thời gian, dù gắn bó sâu đậm đến đâu… thì cuối cùng cũng chỉ là công cốc mà thôi.]
[…]
·
Bóng hình ẩn sau rèm châu trong tiệm hoa dần tan biến, Thời Đăng lại một lần nữa xuất hiện bên bờ Hoàng Tuyền.
Chiếc mũ rơm đan chưa xong trên đầu hắn đã trở về nguyên dạng, lớp sương khói đen tựa áo choàng trên người cũng biến mất không dấu vết.
Vẻ mặt Thời Đăng vẫn còn đôi chút ngẩn ngơ, cơn đau âm ỉ nơi trái tim vẫn chưa tan biến.
Giây lát sau, hắn thu lại tất cả cảm xúc, giơ tay lau khô nước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5262062/chuong-180.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.