Thiên Cốc.
Việc chuẩn bị dị năng trận đã được đưa vào lịch trình.
Thời Đăng đã cho mọi người biết kế hoạch của mình—
Trở về ba trăm năm trước, đưa Uyên về thời kỳ Nguyên Tủy thịnh vượng nhất, rồi tiêu diệt Uyên.
“Tôi thấy cách này không ổn thỏa cho lắm, Uyên tuy đáng ghét, nhưng nó là một phần của nhân, nếu chúng ta quay về quá khứ thay đổi nhân, thì liệu còn có quả của hiện tại không?”
Lãnh đạo Thiên Cốc thở dài: “Đây cũng chính là điều tôi lo lắng.”
Nhân quả, rút dây động rừng.
Thay đổi quá khứ chính là thay đổi tương lai. Nếu Uyên biến mất, thì Uyên Quang sau này liệu có tồn tại không, Thiên Cốc liệu có tồn tại không.
Nhưng không diệt Uyên, thế giới sẽ vĩnh viễn không có ngày yên ổn.
Trì Vu: “Thời Đăng nói, dị năng trận này không giống với năng lực quay ngược thời gian của cậu ấy, nhưng cụ thể thế nào, cậu ấy không nói với tôi.”
“… Haiz, thôi kệ, cứ chuẩn bị đi,” Lãnh đạo Thiên Cốc khẽ thở dài, “Dù sao thì, cậu ấy cũng sẽ không có ác ý.”
·
Cứ thế chuẩn bị, mãi cho đến tháng bảy mùa hạ.
Uyên ngày càng lớn mạnh.
Mà các dị năng giả từ khắp nơi trong Bắc Vũ Chi Vực đổ về cũng ngày một nhiều, lấy toàn bộ thành Thần Hồ làm nền móng, một dị năng trận khổng lồ vô song dần dần thành hình.
Và Uyên dường như cũng cảm nhận được hơi thở của mối đe dọa, suốt ngày gào thét không ngừng, điên cuồng hấp thụ khí ô nhiễm, muốn sớm ngày thoát khỏi xiềng xích.
Còn Thời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5262063/chuong-181.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.